秋霽潼關驛亭

唐代 許渾
霽色明高巘,關河獨望遙。殘雲歸太華,疏雨過中條。 鳥散綠蘿靜,蟬鳴紅樹凋。何言此時節,去去任蓬飄。
míng gāo yǎn   guān wàng yáo cán yún guī tài huá   shū guò zhōng tiáo
niǎo sàn luó jìng   chán míng hóng shù diāo yán shí jié   rèn péng piāo