秋景诣琅琊精舍

唐代 韦应物
屡访尘外迹,未穷幽赏情。高秋天景远,始见山水清。 上陟岩殿憩,暮看云壑平。苍茫寒色起,迢递晚钟鸣。 意有清夜恋,身为符守婴。悟言缁衣子,萧洒中林行。
fǎng 访 chén wài   wèi qióng yōu shǎng qíng gāo qiū tiān jǐng yuǎn   shǐ jiàn shān shuǐ qīng
shàng zhì yán diàn 殿   kàn yún píng cāng máng hán   tiáo wǎn zhōng míng
yǒu qīng liàn   shēn wéi shǒu yīng yán   xiāo zhōng lín xíng