秋景詣琅琊精舍

唐代 韋應物
屢訪塵外跡,未窮幽賞情。高秋天景遠,始見山水清。 上陟岩殿憩,暮看雲壑平。蒼茫寒色起,迢遞晚鐘鳴。 意有清夜戀,身為符守嬰。悟言緇衣子,蕭灑中林行。
fǎng chén wài   wèi qióng yōu shǎng qíng gāo qiū tiān jǐng yuǎn   shǐ jiàn shān shuǐ qīng
shàng zhì yán diàn 殿   kàn yún píng cāng máng hán   tiáo wǎn zhōng míng
yǒu qīng liàn   shēn wéi shǒu yīng yán   xiāo zhōng lín xíng