秋景 天清木叶闻

宋代 刘辰翁
天意清如水,何曾染世氛。秋风何处起,木叶朅来闻。 野有牛羊下,高无鸿雁群。凉惊枝上坠,声向静中分。 霜井婵娟泪,冰沟冥漠君。断肠题柿湿,一半是行云。
tiān qīng shuǐ   zēng rǎn shì fēn qiū fēng chǔ   qiè lái wén    
yǒu niú yáng xià   gāo hóng 鸿 yàn qún liáng jīng zhī shàng zhuì shēng   xiàng jìng zhōng fēn    
shuāng jǐng chán juān lèi   bīng gōu míng jūn duàn cháng shì shī 湿   bàn shì xíng yún