秋景 天清木葉聞

宋代 劉辰翁
天意清如水,何曾染世氛。秋風何處起,木葉朅來聞。 野有牛羊下,高無鴻雁群。涼驚枝上墜,聲向靜中分。 霜井嬋娟淚,冰溝冥漠君。斷腸題柿濕,一半是行雲。
tiān qīng shuǐ   zēng rǎn shì fēn qiū fēng chǔ   qiè lái wén    
yǒu niú yáng xià   gāo hóng yàn qún liáng jīng zhī shàng zhuì shēng   xiàng jìng zhōng fēn    
shuāng jǐng chán juān lèi   bīng gōu míng jūn duàn cháng shì shī   bàn shì xíng yún