秋霁后

唐代 罗隐
净碧山光冷,圆明露点匀。渚莲丹脸恨,堤柳翠眉颦。 蝉已送行客,雁应辞主人。蝇蚊渐无况,日晚自相亲。
jìng shān guāng lěng   yuán míng diǎn yún zhǔ lián dān liǎn hèn   liǔ cuì méi pín
chán sòng xíng   yàn yīng zhǔ rén yíng wén jiàn kuàng   wǎn xiāng qīn