秋霽後

唐代 羅隱
淨碧山光冷,圓明露點勻。渚蓮丹臉恨,堤柳翠眉顰。 蟬已送行客,雁應辭主人。蠅蚊漸無況,日晚自相親。
jìng shān guāng lěng   yuán míng diǎn yún zhǔ lián dān liǎn hèn   liǔ cuì méi pín
chán sòng xíng   yàn yīng zhǔ rén yíng wén jiàn kuàng   wǎn xiāng qīn