秋寄从兄贾岛

唐代 无可
暝虫喧暮色,默思坐西林。听雨寒更彻,开门落叶深。 昔因京邑病,并起洞庭心。亦是吾兄事,迟回共至今。
míng chóng xuān   zuò 西 lín tīng hán gēng chè kāi   mén luò shēn    
yīn jīng bìng   bìng dòng tíng xīn shì xiōng shì chí   huí gòng zhì jīn