秋集罢还途中作,谨献寿春公、黎公

唐代 韦应物
束带自衡门,奉命宰王畿。君侯枉高鉴,举善掩瑕疵。 斯民本已安,工拙两无施。何以酬明德,岁晏不磷缁。 时节乃来集,欣怀方载驰。平明大府开,一得拜光辉。 温如春风至,肃若严霜威。群属所载瞻,而忘倦与饥。 公堂燕华筵,礼罢复言辞。将从平门道,憩车沣水湄。 山川降嘉岁,草木蒙润滋。孰云还本邑,怀恋独迟迟。
shù dài héng mén   fèng mìng zǎi wáng jūn hòu wǎng gāo jiàn   shàn yǎn xiá
mín běn ān   gōng zhuō liǎng shī chóu míng   suì yàn lín
shí jié nǎi lái   xīn huái 怀 fāng zǎi chí píng míng kāi   de bài guāng huī
wēn chūn fēng zhì   ruò yán shuāng wēi qún shǔ suǒ zài zhān   ér wàng juàn
gōng táng yàn huá yán   yán jiāng cóng píng mén dào   chē fēng shuǐ méi
shān chuān jiàng jiā suì   cǎo méng rùn shú yún huán běn   huái 怀 liàn chí chí