秋郊有怀四首 其三

宋代 陆游
楚人固多孱,妄谓秋可悲。宁知河岳间,气俗乐此时。 壮士鸣雕弓,健马嚼枯萁。日驰三百里,榆关赴战期。 阵云压龙庭,杀气摇参旗。炽火燎狐兔,倒泻黄金卮。 勒铭燕然石,千载镇胡儿。安能空山里,冻研哦清诗。
chǔ rén duō càn   wàng wèi qiū bēi níng zhī yuè jiān   yuè shí    
zhuàng shì míng diāo gōng   jiàn jué chí sān bǎi   guān zhàn    
zhèn yún lóng tíng   shā yáo cān chì huǒ liǎo dǎo   xiè huáng jīn zhī    
míng yàn rán shí   qiān zǎi zhèn ér ān néng kōng shān dòng   yán ó qīng shī