秋霁

唐代 张祜
垂老归休意,栖栖陋巷中。暗灯棋子落,残语酒瓶空。 滴幂侵檐露,虚疏入槛风。何妨一蝉嘒,自抱木兰丛。
chuí lǎo guī xiū   lòu xiàng zhōng àn dēng luò   cán jiǔ píng kōng
qīn yán   shū kǎn fēng fáng chán huì   bào lán cóng