秋霁

明代 李达
依水名园,对万丈龙冈,百里东谷。夜发轻雷,晓添残雨,镜奁乍输寒绿。 正堪濯足。又穿院宇红蕖馥。最反复。风起,翠盘香谢一何速。 留恋废圃,顿作荒烟,但馀涓流,犹响哀玉。念当时,吟窗钓石,华阳僲洞閟幽躅。 攀折桂枝山诘曲。料驾车去,应是虎豹成群,未须招隐,苦辞催促。
shuǐ míng yuán   duì wàn zhàng lóng gāng   bǎi dōng fèi qīng léi xiǎo   tiān cán jìng   lián zhà shū hán   绿  
zhèng kān zhuó yòu chuān yuàn 穿 hóng zuì fǎn fēng cuì pán xiāng   xiè        
liú liàn fèi   dùn zuò huāng yān   dàn juān liú   yóu xiǎng āi niàn dāng shí yín   chuāng diào shí huá   yáng xiān dòng yōu zhú    
pān zhé guì zhī shān jié liào jià chē yìng   shì bào chéng qún wèi   zhāo yǐn   cuī