秋胡行 其七

南北朝 颜延之
高节难久淹,劫来空复辞。迟迟前途尽,依依造门基。 上堂拜嘉庆,入室问何之。日暮行采归,物色桑榆时。 美人望昏至,惭叹前相持。
gāo jié nán jiǔ yān   jié lái kōng chí chí qián jǐn   zào mén
shàng táng bài jiā qìng   shì wèn zhī xíng cǎi guī   sāng shí
měi rén wàng hūn zhì   cán tàn qián xiāng chí