秋胡行 其九

南北朝 颜延之
高张生绝弦,声急由调起。自昔枉光尘,结言固终始。 如何久为别,百行愆诸己。君子失明义,谁与偕没齿。 愧彼行露诗,甘之长川汜。
gāo zhāng shēng jué xián   shēng yóu diào wǎng guāng chén jié   yán zhōng shǐ    
jiǔ wéi bié   bǎi xíng qiān zhū jūn zi shī míng shuí   xié chǐ   齿  
kuì xíng shī   gān zhī cháng chuān