秋怀十首末章稍自振起亦古义也

宋代 陆游
秋高天薄寒,夹衣已出笥;团团素纨扇,时至自当弃。 明年机中练,与我亦何异?宫妾感物悲,此岂丈夫事?吾曹一出门,所遇皆有义。 夷齐死千年,高风邈难嗣。
qiū gāo tiān báo hán   jiá chū   tuán tuán wán shàn   shí zhì dāng
míng nián zhōng liàn     gōng qiè gǎn bēi   zhàng shì   cáo chū mén   suǒ jiē yǒu
qiān nián   gāo fēng miǎo nán