秋怀十首末章稍自振起亦古义也 其十

宋代 陆游
我昔闻关中,水深土平旷。泾渭贯其间,沃壤谁与抗。 桑麻郁千里,黍林高一丈。潼华临黄河,古出名将相。 沦陷七十年,北首增惨怆。犹期垂老眼,一睹天下壮。
wén guān zhōng   shuǐ shēn píng kuàng jīng wèi guàn jiān   rǎng shuí kàng
sāng qiān   shǔ lín gāo zhàng tóng huá lín huáng   chū míng jiàng xiāng
lún xiàn shí nián   běi shǒu zēng cǎn chuàng yóu chuí lǎo yǎn   tiān xià zhuàng