秋怀二首 其一

宋代 朱熹
秋风吹庭户,客子怀故乡。矧此卧愁疾,徘徊守空房。 伫想涧谷居,林深惨悲凉。鹍鸡感萧辰,拊翼号风霜。 氛杂无留气,悄茜有馀芳。幸闻卫生要,招隐夙所臧。 终期谢世虑,矫翮兹山冈。
qiū fēng chuī tíng   huái 怀 xiāng shěn chóu   pái huái shǒu kōng fáng
zhù xiǎng jiàn   lín shēn cǎn bēi liáng kūn gǎn xiāo chén   hào fēng shuāng
fēn liú   qiāo qiàn yǒu fāng xìng wén wèi shēng yào   zhāo yǐn suǒ zāng
zhōng xiè shì   jiǎo shān gāng