秋怀二首 其二

元代 吴师道
忽忽意不怿,独步登高丘。群山纷纠蟠,前当大河流。 八月草木凋,万里风云愁。寒晶荡白日,孤鸿去悠悠。 鸿飞不可极,其下禹九州。古来英雄士,百战横戈矛。 念我当壮年,弗获兹地游。岂无干时略,欲往谁见收。 君看天马驹,失足羞氂牛。
  dēng gāo qiū qún shān fēn jiū pán   qián dāng liú
yuè cǎo diāo   wàn fēng yún chóu hán jīng dàng bái   hóng 鸿 yōu yōu
hóng 鸿 fēi   xià jiǔ zhōu lái yīng xióng shì   bǎi zhàn héng máo
niàn dāng zhuàng nián   huò yóu gān shí lüè   wǎng shuí jiàn shōu
jūn kàn tiān   shī xiū máo niú