秋怀

唐代 王翰
悬门扶桑弧,丈夫四方绩。奈何中险艰,零落苦相失。 凉风天际来,庭草凄以碧。嗷嗷双飞鸿,宵征度寥阒。 物性既如此,予兹念何适。寒声在衣巾,心烦百忧集。 美人隔天涯,佳期阻良夕。鼎湖讵可招,巫咸已难即。 孤愤不自聊,长歌振岩石。
xuán mén sāng   zhàng fāng nài zhōng xiǎn jiān líng   luò xiāng shī    
liáng fēng tiān lái   tíng cǎo áo áo shuāng fēi hóng xiāo 鸿   zhēng liáo    
xìng   niàn shì hán shēng zài jīn xīn   fán bǎi yōu    
měi rén tiān   jiā liáng dǐng zhāo   xián nán    
fèn liáo   cháng zhèn yán shí