秋怀

宋代 戴复古
红叶无人扫,黄花独自妍。 听谈天下事,愁到酒樽前。 水阔终非海,楼高不到天。 昔人已怀古,况复后千年。
hóng rén sǎo   huáng huā yán  
tīng tán tiān xià shì   chóu dào jiǔ zūn qián  
shuǐ kuò zhōng fēi hǎi   lóu gāo dào tiān  
rén huái 怀   kuàng hòu qiān nián