秋懷

宋代 戴復古
紅葉無人掃,黃花獨自妍。 聽談天下事,愁到酒樽前。 水闊終非海,樓高不到天。 昔人已懷古,況復後千年。
hóng rén sǎo   huáng huā yán  
tīng tán tiān xià shì   chóu dào jiǔ zūn qián  
shuǐ kuò zhōng fēi hǎi   lóu gāo dào tiān  
rén huái   kuàng hòu qiān nián