秋过荐福院竹亭 其一

宋代 刘攽
入秋才一到,风物已凄凉。旧筱全侵席,新梢乱出墙。 萧萧吹叶雨,稍稍坠枝霜。为有留人意,嘉游不可忘。
qiū cái dào   fēng liáng jiù xiǎo quán qīn xīn   shāo luàn chū qiáng    
xiāo xiāo chuī   shāo shāo zhuì zhī shuāng wèi yǒu liú rén jiā   yóu wàng