秋闺词

宋代 周紫芝
西风动帘幕,蟋蟀鸣高堂。蔓草湿零露,秋闺知夜长。 佳人掩朱户,背烛解罗裳。愿言鸳鸯梦,双飞入方塘。 清影横疏棂,奈此明月光。依依照长夜,炯炯明愁肠。 不恨郎不归,恨月入我床。披衣复起坐,嚬翠挑残缸。 开缄取素书,解结罗带傍。一读再三叹,再读泪数行。 终夜不成寝,曙色忽满窗。虽云有膏沐,谁能理晨妆。
西 fēng dòng lián   shuài míng gāo táng màn cǎo shī líng 湿 qiū   guī zhī zhǎng    
jiā rén yǎn zhū   bèi zhú jiě luó cháng yuàn yán yuān yāng mèng shuāng   fēi fāng táng    
qīng yǐng héng shū líng   nài míng yuè guāng zhào cháng jiǒng   jiǒng míng chóu cháng    
hèn láng guī   hèn yuè chuáng zuò pín   cuì tiāo cán gāng    
kāi jiān shū   jiě jié luó dài bàng zài sān tàn zài   lèi shù xíng    
zhōng chéng qǐn   shǔ mǎn chuāng suī yún yǒu gào shuí   néng chén zhuāng