秋閨詞

宋代 周紫芝
西風動簾幕,蟋蟀鳴高堂。蔓草濕零露,秋閨知夜長。 佳人掩朱戶,背燭解羅裳。願言鴛鴦夢,雙飛入方塘。 清影橫疏欞,奈此明月光。依依照長夜,炯炯明愁腸。 不恨郎不歸,恨月入我床。披衣復起坐,嚬翠挑殘缸。 開緘取素書,解結羅帶傍。一讀再三嘆,再讀淚數行。 終夜不成寢,曙色忽滿窗。雖雲有膏沐,誰能理晨妝。
西 fēng dòng lián   shuài míng gāo táng màn cǎo shī líng qiū   guī zhī zhǎng    
jiā rén yǎn zhū   bèi zhú jiě luó cháng yuàn yán yuān yāng mèng shuāng   fēi fāng táng    
qīng yǐng héng shū líng   nài míng yuè guāng zhào cháng jiǒng   jiǒng míng chóu cháng    
hèn láng guī   hèn yuè chuáng zuò pín   cuì tiāo cán gāng    
kāi jiān shū   jiě jié luó dài bàng zài sān tàn zài   lèi shù xíng    
zhōng chéng qǐn   shǔ mǎn 滿 chuāng suī yún yǒu gào shuí   néng chén zhuāng