秋风辞

宋代 李纲
秋风起兮黄叶飞,远客异土兮未能归。白露降兮悴众芳,怀美人兮怅难忘。 变星霜兮阻山河,风异响兮水增波。溯明月兮发浩歌,群阴积兮浮云多。 岁聿云暮兮奈愁何。
qiū fēng huáng fēi   yuǎn wèi néng guī bái jiàng cuì zhòng fāng huái   měi 怀 rén chàng nán wàng    
biàn xīng shuāng shān   fēng xiǎng shuǐ zēng míng yuè hào qún   yīn yún duō    
suì yún nài chóu