秋半闻莺

宋代 洪咨夔
木叶青黄几栗留,尽情啼破两山幽。 怕人冷落生秋思,故作春声为遣愁。
qīng huáng liú   jìn qíng liǎng shān yōu  
rén lěng luò shēng qiū   zuò chūn shēng wèi qiǎn chóu