唐代 翁洮
宋玉高吟思万重,澄澄寰宇振金风。云闲日月浮虚白, 木落山川叠碎红。寥泬雁多宫漏永,河渠烟敛塞天空。 侯门处处槐花□,献赋何时遇至公。
sòng gāo yín wàn zhòng   chéng chéng huán zhèn jīn fēng yún xián yuè bái  
luò shān chuān dié suì hóng liáo jué yàn duō gōng lòu yǒng   yān liǎn sāi tiān kōng
hóu mén chù chù huái huā     xiàn shí zhì gōng