秋
宋玉高吟思萬重,澄澄寰宇振金風。雲閒日月浮虛白,
木落山川疊碎紅。寥泬雁多宮漏永,河渠煙斂塞天空。
侯門處處槐花□,獻賦何時遇至公。
sòng
宋
yù
玉
gāo
高
yín
吟
sī
思
wàn
萬
zhòng
重
,
chéng
澄
chéng
澄
huán
寰
yǔ
宇
zhèn
振
jīn
金
fēng
風
。
。
yún
雲
xián
閒
rì
日
yuè
月
fú
浮
xū
虛
bái
白
,
mù
木
luò
落
shān
山
chuān
川
dié
疊
suì
碎
hóng
紅
。
。
liáo
寥
jué
泬
yàn
雁
duō
多
gōng
宮
lòu
漏
yǒng
永
,
hé
河
qú
渠
yān
煙
liǎn
斂
sāi
塞
tiān
天
kōng
空
。
。
hóu
侯
mén
門
chù
處
chù
處
huái
槐
huā
花
□
,
xiàn
獻
fù
賦
hé
何
shí
時
yù
遇
zhì
至
gōng
公
。
。