齐天乐(游胡园书感)

宋代 翁元龙
曲廊连苑吹笙道,重来暗尘都满。种石生云,移花带月,犹欠藏春庭院。年华过眼。便梅谢兰销,舞沈歌断。露井寒蛩,为谁清夜诉幽怨。 人生乐事最少,有时得意处,光阴偏短。树色凝红,山眉弄碧,不与朱颜相恋。临风念远。欢蝶梦难追,鹭盟重换。一片斜阳,送人归骑晚。
láng lián yuàn chuī shēng dào   chóng lái àn chén dōu mǎn zhǒng shí shēng yún   huā dài yuè   yóu qiàn cáng chūn tíng yuàn nián huá guò yǎn biàn 便 méi xiè lán xiāo   shěn duàn jǐng hán qióng   wèi shuí qīng yōu yuàn
rén shēng shì zuì shǎo   yǒu shí chù   guāng yīn piān duǎn shù níng hóng   shān méi nòng   zhū yán xiāng liàn lín fēng niàn yuǎn huān dié mèng nán zhuī   méng zhòng huàn piàn xié yáng   sòng rén guī wǎn