齐天乐 秋雨

清代 况周颐
沈郎已自拚憔悴,惊心又闻秋雨。做冷欺灯,将愁续梦,越是宵深难住。 千丝万缕。更搀入虫声,搅人情绪。一片萧骚,细听不是故园树。 沈沈更漏渐咽,只檐前铁马,幽愁如诉。倘是残春,明朝怕有,无数飞花飞絮。 天涯倦侣。记滴向篷窗,更加悽苦。欲谱潇湘,黯愁生玉柱。
shěn láng pàn qiáo cuì   jīng xīn yòu wén qiū zuò lěng dēng jiāng   chóu mèng yuè   shì xiāo shēn nán zhù    
qiān wàn gèng chān chóng shēng jiǎo   rén qíng piàn xiāo sāo tīng   shì yuán shù      
shěn shěn gēng lòu jiàn yàn   zhǐ yán qián tiě   yōu chóu tǎng shì cán chūn míng   cháo yǒu   shù fēi huā fēi    
tiān juàn xiàng péng chuāng gèng   jiā xiāo xiāng àn chóu   shēng zhù