齐天乐 其四 红叶

清代 黄燮清
胭脂点染天涯树,迷离变成朱紫。雁背霜痕,鸦边霁色,写出平林萧寺。 篷窗醉倚。指流水空山,落霞飞起。驻得丹颜,此中应有赤松子。 凭高还更极目,望江城似画,秋艳如此。锦叠华年,绯荣晚节,烂漫乾坤生气。 春江未抵。笑不耐西风,世间桃李。照醒荒寒,夕阳天万里。
yān zhī diǎn rǎn tiān shù   biàn chéng zhū yàn bèi shuāng hén   biān xiě   chū píng lín xiāo    
péng chuāng zuì zhǐ liú shuǐ kōng shān luò   xiá fēi zhù dān yán zhōng   yīng yǒu chì sōng      
píng gāo hái gèng   wàng jiāng chéng shì huà   qiū yàn jǐn dié huá nián fēi   róng wǎn jié làn   màn qián kūn shēng    
chūn jiāng wèi xiào nài fēng 西 shì   jiān táo zhào xǐng huāng hán yáng   tiān wàn