齊天樂 其四 紅葉

清代 黃燮清
胭脂點染天涯樹,迷離變成朱紫。雁背霜痕,鴉邊霽色,寫出平林蕭寺。 篷窗醉倚。指流水空山,落霞飛起。駐得丹顏,此中應有赤松子。 憑高還更極目,望江城似畫,秋艷如此。錦疊華年,緋榮晚節,爛漫乾坤生氣。 春江未抵。笑不耐西風,世間桃李。照醒荒寒,夕陽天萬里。
yān zhī diǎn rǎn tiān shù   biàn chéng zhū yàn bèi shuāng hén   biān xiě   chū píng lín xiāo    
péng chuāng zuì zhǐ liú shuǐ kōng shān luò   xiá fēi zhù dān yán zhōng   yīng yǒu chì sōng      
píng gāo hái gèng   wàng jiāng chéng shì huà   qiū yàn jǐn dié huá nián fēi   róng wǎn jié làn   màn qián kūn shēng    
chūn jiāng wèi xiào nài fēng 西 shì   jiān táo zhào xǐng huāng hán yáng   tiān wàn