齐天乐 奉题空山琴雅图

宋代 江南雨
碧峰幽渺松溪静,依稀似闻疏磬。叶底霜桥,鸥边桂棹,想见当时情境。 鬘天幻景。纵环佩声遥,绮缣能證。谱入丝桐,翠樽摇碎万花影。 无端又还醉醒。篆烟消尽后,凉月初暝。岁老空山,尘封旧迹,便续韶歌谁听。 春风漫省。叹零落秋心,画图难凭。玉魄凝寒,一帘清梦冷。
fēng yōu miǎo sōng jìng   shì wén shū qìng shuāng qiáo ōu   biān guì zhào xiǎng   jiàn dāng shí qíng jìng    
mán tiān huàn jǐng zòng huán pèi shēng yáo   jiān néng zhèng tóng cuì zūn   yáo suì wàn huā yǐng      
duān yòu hái zuì xǐng zhuàn yān xiāo jìn hòu liáng   yuè chū míng suì lǎo kōng shān chén fēng   jiù biàn   sháo 便 shuí tīng      
chūn fēng màn shěng tàn líng luò qiū xīn huà   nán píng níng hán lián   qīng mèng lěng