妻叔李六丈下第秋时始归赋此为别因怅然也

明代 王世贞
高城落木奏寒砧,醉后殷勤离思深。不去非关上林树,将归实有广陵琴。 霜秋塞外兵戈色,岁暮天涯儿女心。便欲联飞时振羽,因耽薄禄未投簪。
gāo chéng luò zòu hán zhēn   zuì hòu yīn qín shēn fēi guān shàng lín shù jiāng   guī shí yǒu guǎng líng 广 qín    
shuāng qiū sài wài bīng   suì tiān ér xīn biàn 便 lián fēi shí zhèn yīn   dān báo wèi tóu zān