七十春游歌赠刘山人

明代 庞尚鹏
人生七十能几时,韶华过眼如飙飞。出门两手拥日月,清光万里常相随。 壮年早负桑弧志,阊阖排云谒青帝。至今吹剑斗牛寒,遨游肯厌貂裘敝。 挂冠航海涉鲸波,苏门长啸南山阿。古人会意各自适,如君所得良更多。 一年一度青春好,白发催人容易老。蓬莱石室近如何,閒庭且对濂溪草。
rén shēng shí néng shí   sháo huá guò yǎn biāo fēi chū mén liǎng shǒu yōng yuè   qīng guāng wàn cháng xiāng suí
zhuàng nián zǎo sāng zhì   chāng pái yún qīng zhì jīn chuī jiàn dòu niú hán   áo yóu kěn yàn diāo qiú
guà guān háng hǎi shè jīng   mén cháng xiào nán shān ē rén huì shì   jūn suǒ de liáng gèng duō
nián qīng chūn hǎo   bái cuī rén róng lǎo péng lái shí shì jìn   xián tíng qiě duì lián cǎo