筇竹杖歌

宋代 蔡戡
我有一枝筇,夭矫如游龙。 由来博望使西域,万里持寄衰病翁。 自蜀历楚入吴越,名山胜地多留踪。 先排衡山云,直上南台升祝融。 次登岘山首,北望京洛浮尘中。 白鹭洲前弄明月,黄鹤楼上迎清风。 东游秦望探禹穴,天台雁荡观奇峰。 孤根端有岁寒操,劲节肯染京尘红。 飘然飞去不可执,西山南浦聊从容。 放行天地无障碍,倚观宇宙皆虚空。 横挑斜曳任所适,去来无定如飞鸿。 提携九节常在手,四方上下俱相从。 我常病足不能履,赖汝左右扶持功。 老形已具身伛偻,讵可一日无此公。 杖兮切勿化龙去,留取百岁扶衰慵。
yǒu zhī qióng   yāo jiǎo yóu lóng  
yóu lái wàng shǐ 使 西   wàn chí shuāi bìng wēng  
shǔ chǔ yuè   míng shān shèng duō liú zōng  
xiān pái héng shān yún   zhí shàng nán tái shēng zhù róng  
dēng xiàn shān shǒu   běi wàng jīng luò chén zhōng  
bái zhōu qián nòng míng yuè   huáng lóu shàng yíng qīng fēng  
dōng yóu qín wàng tàn xué   tiān tāi yàn dàng guān fēng  
gēn duān yǒu suì hán cāo   jìn jié kěn rǎn jīng chén hóng  
piāo rán fēi zhí   西 shān nán liáo cóng róng  
fàng xíng tiān zhàng ài   guān zhòu jiē kōng  
héng tiāo xié rèn suǒ shì   lái dìng fēi hóng 鸿  
xié jiǔ jié cháng zài shǒu   fāng shàng xià xiāng cóng  
cháng bìng néng   lài zuǒ yòu chí gōng  
lǎo xíng shēn   gōng  
zhàng qiē huà lóng   liú bǎi suì shuāi yōng