邛州俯听三省堂

宋代 文同
将欲言治人,必先由正身。 身正人自治,此化行如神。 总总群圣书,论说尤谆谆。 后贤守为法,不敢忘逡巡。 有欲著其迹,更假他物神。 或取几杖明,或用盘盂陈。 或则铭于座,或则书于绅。 此皆贪道者,欲己日夕亲。 涵泳既滋久,盛德光璘璘。 鲁侯相门子,佩义而服仁。 来乘别驾舆,齿发何青春。 开口议政事,条件皆有伦。 春露与秋霜,畏爱其吏民。 尚惧有片缺,不使其质纯。 乃于厅事侧,开轩承甲寅。 题曰三省堂,大构高榜新。 地古物象野,水竹清衣巾。 公暇每居此,寂嘿如隐沦。 冥心以自观,外揣复内循。 一有所不逮,补绽无纤尘。 既已自作诗,文理相彬彬。 宛转示明戒,欲使风俗淳。 愚重侯所存,再拜无辞频。 待己固如此,贤哉君子邻。 常愿此基构,永不罹荆榛。 有坏则请修,使之名不泯。
jiāng yán zhì rén   xiān yóu zhèng shēn  
shēn zhèng rén zhì   huà xíng shén  
zǒng zǒng qún shèng shū   lùn shuō yóu zhūn zhūn  
hòu xián shǒu wéi   gǎn wàng qūn xún  
yǒu zhù   gèng jiǎ shén  
huò zhàng míng   huò yòng pán chén  
huò míng zuò   huò shū shēn  
jiē tān dào zhě   qīn  
hán yǒng jiǔ   shèng guāng lín lín  
hóu xiāng mén zi   pèi ér rén  
lái chéng bié jià   chǐ 齿 qīng chūn  
kāi kǒu zhèng shì   tiáo jiàn jiē yǒu lún  
chūn qiū shuāng   wèi ài mín  
shàng yǒu piàn quē   shǐ 使 zhì chún  
nǎi tīng shì   kāi xuān chéng jiǎ yín  
yuē sān xǐng táng   gòu gāo bǎng xīn  
xiàng   shuǐ zhú qīng jīn  
gōng xiá měi   hēi yǐn lún  
míng xīn guān   wài chuāi nèi xún  
yǒu suǒ dǎi   zhàn xiān chén  
zuò shī   wén xiāng bīn bīn  
wǎn zhuǎn shì míng jiè   shǐ 使 fēng chún  
zhòng hòu suǒ cún   zài bài pín  
dài   xián zāi jūn zi lín  
cháng yuàn gòu   yǒng jīng zhēn  
yǒu huài qǐng xiū   shǐ 使 zhī míng mǐn