琼师苍筤轩

宋代 周紫芝
绝境渺天末,招提入云端。汪湾一溪水,似与山屈盘。 僧房各上下,处处闻惊湍。道人更幽独,开窗对檀栾。 细雨洗轻碧,微风生暮寒。云梢自袅袅,玉佩时珊珊。 繄我绝韵友,久结无情欢。相逢如故人,弃置良独难。 婆娑弄清影,夕阳殊未残。何当分清阴,与子同考槃。
jué jìng miǎo tiān   zhāo yún duān wāng wān shuǐ shì   shān pán    
sēng fáng shàng xià   chù chù wén jīng tuān dào rén gèng yōu kāi   chuāng duì tán luán    
qīng   wēi fēng shēng hán yún shāo niǎo niǎo   pèi shí shān shān    
jué yùn yǒu   jiǔ jié qíng huān xiāng féng rén   zhì liáng nán    
suō nòng qīng yǐng   yáng shū wèi cán dāng fēn qīng yīn   zi tóng kǎo pán