瓊師蒼筤軒

宋代 周紫芝
絕境渺天末,招提入雲端。汪灣一溪水,似與山屈盤。 僧房各上下,處處聞驚湍。道人更幽獨,開窗對檀欒。 細雨洗輕碧,微風生暮寒。雲梢自裊裊,玉佩時珊珊。 繄我絕韻友,久結無情歡。相逢如故人,棄置良獨難。 婆娑弄清影,夕陽殊未殘。何當分清陰,與子同考槃。
jué jìng miǎo tiān   zhāo yún duān wāng wān shuǐ shì   shān pán    
sēng fáng shàng xià   chù chù wén jīng tuān dào rén gèng yōu kāi   chuāng duì tán luán    
qīng   wēi fēng shēng hán yún shāo niǎo niǎo   pèi shí shān shān    
jué yùn yǒu   jiǔ jié qíng huān xiāng féng rén   zhì liáng nán    
suō nòng qīng yǐng   yáng shū wèi cán dāng fēn qīng yīn   zi tóng kǎo pán