沁园春 余卧病澄江不能应试主者颇难之竹逸为经营良苦乃始得请归来作此自嘲并以申谢

清代 陈维崧
罗隐江东,老署秀才,不幸似之。怪自负上流,偏搜兔册,曾称男子,却溷牛医。 壮不如人,老之将至,那更空墙病马嘶。归去尔,尽嚇人腐鼠,笑我醯鸡。 纷纷路鬼相疑。疑小敌当场胡怯为。谢主臣不敏,怯诚有是,明公垂谅,病亦非欺。 颜子屡空,伯牛有疾,合受先生谴责词。真穷矣,幸江城恰遇,鲍叔于斯。
luó yǐn jiāng dōng   lǎo shǔ xiù cai   xìng shì zhī guài shàng liú piān   sōu céng   chēng nán què   hùn niú    
zhuàng rén   lǎo zhī jiāng zhì   gèng kōng qiáng bìng guī ěr jǐn   xià rén shǔ xiào      
fēn fēn guǐ xiāng xiǎo dāng chǎng qiè wèi xiè zhǔ chén mǐn qiè chéng   yǒu shì míng gōng   chuí liàng bìng   fēi      
yán zi kōng   niú yǒu   shòu xiān sheng qiǎn zhēn qióng xìng   jiāng chéng qià bào   shū