沁园春 余既沈疴濒死而远公亦一病累月乃其病中独持斋甚坚词以讯之

清代 陈维崧
濒死三秋,僵卧十旬,已而已而。叹参苓暴贵,妇难窃药,鸡豚差贱,妃可呼豨。 黄雀披绵,紫螯堆珀,更朵先生病后颐。属餍耳,任人呼其鄙,我举其肥。 相怜同病奚疑。只松下君偏折露葵。但瓠称折项,欣焉命匕,鱼名石首,誓不沾匙。 我辈衰羸,全凭脍脯,待得生天是几时。言非戏,请相随果腹,莫漫攒眉。
bīn sān qiū   jiāng shí xún   ér ér tàn cān líng bào guì   nán qiè yào   tún chà jiàn fēi      
huáng què mián   áo duī   gèng duǒ xiān sheng bìng hòu shǔ yàn ěr rèn   rén   féi    
xiāng lián tóng bìng zhǐ sōng xià jūn piān zhé kuí dàn chēng zhé xiàng xīn yān   mìng míng   shí shǒu shì   zhān shi      
bèi shuāi léi   quán píng kuài   dài de shēng tiān shì shí yán fēi qǐng   xiāng suí guǒ   màn cuán méi