沁园春 题美人画芙蓉

清代 曹贞吉
袅袅亭亭,何处折来,芙蓉一枝。是青溪女士,写生妙手,花光粉腻,游戏为之。 纵使无情,也应有恨,月白风轻欲堕时。堪怜处、傍沙汀芦岸,掩冉丰姿。 多愁多病蛾眉。便画出、伤心寄阿谁。忆红楼倦绣,轻拈小笔,乌丝罢咏,淡抹唇脂。 更费雌黄,枝头点染,添个翩翩蝴蝶儿。吹能起、笑拂蝇成误,老眼迷离。
niǎo niǎo tíng tíng   chǔ zhé lái   róng zhī shì qīng shì   xiě shēng miào shǒu   huā guāng fěn   yóu wèi zhī
zòng shǐ 使 qíng   yīng yǒu hèn   yuè bái fēng qīng duò shí kān lián chù bàng shā tīng àn   yǎn rǎn fēng 姿
duō chóu duō bìng é méi biàn 便 huà chū shāng xīn ā shuí hóng lóu juàn xiù   qīng niān xiǎo   yǒng   dàn chún zhī
gèng fèi huáng   zhī tóu diǎn rǎn   tiān piān piān dié ér chuī néng xiào yíng chéng   lǎo yǎn