沁園春 題美人畫芙蓉

清代 曹貞吉
裊裊亭亭,何處折來,芙蓉一枝。是青溪女士,寫生妙手,花光粉膩,遊戲為之。 縱使無情,也應有恨,月白風輕欲墮時。堪憐處、傍沙汀蘆岸,掩冉丰姿。 多愁多病蛾眉。便畫出、傷心寄阿誰。憶紅樓倦繡,輕拈小筆,烏絲罷詠,淡抹唇脂。 更費雌黃,枝頭點染,添個翩翩蝴蝶兒。吹能起、笑拂蠅成誤,老眼迷離。
niǎo niǎo tíng tíng   chǔ zhé lái   róng zhī shì qīng shì   xiě shēng miào shǒu   huā guāng fěn   yóu wèi zhī
zòng shǐ 使 qíng   yīng yǒu hèn   yuè bái fēng qīng duò shí kān lián chù bàng shā tīng àn   yǎn rǎn fēng 姿
duō chóu duō bìng é méi biàn 便 huà chū shāng xīn ā shuí hóng lóu juàn xiù   qīng niān xiǎo   yǒng   dàn chún zhī
gèng fèi huáng   zhī tóu diǎn rǎn   tiān piān piān dié ér chuī néng xiào yíng chéng   lǎo yǎn