沁园春·题缶庐诗存1925</span>

清代 况周颐
诗人之诗,其心则骚,而笔近韩。似老树著花,枒杈媚妩,奇峰拔地,突兀孱颜。 节制之师,懈无可击,当得长城尤无言。论风格,只东阳高密,方驾吟坛。 须知天帝胡然。凡凌乱乱言皆肺肝。念独立苍茫,所遗何世,悲歌慨慷,欲问无天。 叠稿如融,长愁如质,略举家风非等閒。阳春曲,问十年沧海,几见成连。
shī rén zhī shī   xīn sāo   ér jìn hán shì lǎo shù zhù huā   chā mèi   fēng   chán yán    
jié zhì zhī shī   xiè   dāng de cháng chéng yóu yán lùn fēng zhǐ   dōng yáng gāo fāng   jià yín tán    
zhī tiān rán fán líng luàn luàn yán jiē fèi gān niàn cāng máng suǒ   shì bēi   kǎi kāng wèn   tiān      
dié gǎo 稿 róng   zhǎng chóu zhì   lüè jiā fēng fēi děng xián yáng chūn wèn   shí nián cāng hǎi   jiàn chéng lián