沁园春三首 其二

明代 宋琬
柳暗柴门,苔深竹径,芍药初红。羡烟霞高卧,结庐水曲,鹿麋为伴,避世墙东。 女子知名,儿童拍手,笑指韩康药满笼。吾何幸,向绳床井灶,正日相从。 朝来睡起初慵,恰神女飞来第几峰。看博山炉底,双眠翡翠,绿纱窗外,并蒂芙蓉。 我辈钟情,温柔堪老,鹤似精神玉似容。催妆赋,校陈琳檄草,立愈头风。
liǔ àn chái mén   tái shēn zhú jìng   sháo yào chū hóng xiàn yān xiá gāo jié   shuǐ   鹿 wèi bàn   shì qiáng dōng    
zhī míng   ér tóng pāi shǒu   xiào zhǐ hán kāng yào mǎn lóng xìng xiàng   shéng chuáng jǐng zào zhèng   xiāng cóng    
zhāo lái shuì chū yōng   qià shén fēi lái fēng kàn shān shuāng   mián fěi cuì   shā 绿 chuāng wài bìng   róng    
bèi zhōng qíng   wēn róu kān lǎo   shì jīng shén shì róng cuī zhuāng xiào   chén lín cǎo   tóu fēng