沁园春 日照李伯开作生圹成自题云“竹帛谁千古,烟霞我一丘”,余喜其能达生也,词以赠之

清代 曹贞吉
表圣之徒,富贵浮云,能齐死生。忆早年任侠,千夫辟易,中年策杖,五岳纵横。 紫塞黄榆,短衣孤剑,郁郁胸蟠百万兵。今老矣、向荒山寄迹,汐社藏形。 牛眠好卜佳城。便撒手、悬崖自在行。彼麒麟赑屃,谁当不朽,烟霞没灭,我本无营。 大海潮青,岚峰月白,乐此安知后世名。君无语,持黄金凿落,饮若长鲸。
biǎo shèng zhī   guì yún   néng shēng zǎo nián rèn xiá   qiān   zhōng nián zhàng   yuè zòng héng
sāi huáng   duǎn jiàn   xiōng pán bǎi wàn bīng jīn lǎo xiàng huāng shān   shè cáng xíng
niú mián hǎo bo jiā chéng biàn 便 shǒu xuán zài háng lín   shuí dāng xiǔ   yān xiá méi miè   běn yíng
hǎi cháo qīng   lán fēng yuè bái   ān zhī hòu shì míng jūn   chí huáng jīn záo luò   yǐn ruò cháng jīng