沁园春 其五 □竹窗纸枕屏

宋代 陈著
小枕屏儿,面儿素净,吾自爱之。向春晴欲晓,低斜半展,夜寒如水,屈曲深围。 消得题诗,不须作画,潇洒风流未易涯。人间世,但此身安处,是十分奇。 笑他富贵家儿。这长物何为著意□。便绮罗六扇,何如玉洁,丹青万状,都是钱痴。 假托伊来,遮阑便了,免得惊风侵梦时。何须泥,要物常随我,不物之随。
xiǎo zhěn píng ér   miàn er jìng   ài zhī xiàng chūn qíng xiǎo   xié bàn zhǎn   hán shuǐ   shēn wéi    
xiāo de shī   zuò huà   xiāo fēng liú wèi rén jiān shì dàn   shēn ān chǔ shì   shí fēn    
xiào guì jiā ér zhè cháng wéi zhù biàn   luó 便 liù shàn   jié dān qīng   wàn zhuàng dōu shì   qián chī      
jiǎ tuō lái   zhē lán biàn 便 liǎo   miǎn de jīng fēng qīn mèng shí yào   cháng suí   zhī suí