沁园春 秋兴呈胡遐之先生

近现代 卢青山
破石巉肩,冷露飘衣,独立巨峰。正鲈莼渺渺,嗟无季子; 江潭落落,尚想桓公。大野摇星,空山放月,谁主秋边百世雄? 中怀热,要小箫吹起,万壑松风。 人间百感飘蓬,笑宛转留春数叶枫。问长缨短梦,真能系日? 深苔古涧,或许潜龙。我卒安持,民将有喜,轧语明朝乱夕红。 高歌止,答孤怀唯有,满地惊蛩。
shí chán jiān   lěng piāo   fēng zhèng chún miǎo miǎo   jiē  
jiāng tán luò luò   shàng xiǎng huán gōng yáo xīng   kōng shān fàng yuè   shuí zhǔ qiū biān bǎi shì xióng  
zhōng huái 怀   yào xiǎo xiāo chuī   wàn sōng fēng
rén jiān bǎi gǎn piāo péng   xiào wǎn zhuǎn liú chūn shù fēng wèn cháng yīng duǎn mèng   zhēn néng  
shēn tái jiàn   huò qián lóng ān chí   mín jiāng yǒu   míng cháo luàn hóng
gāo zhǐ   huái 怀 wéi yǒu   mǎn jīng qióng