沁园春 其二 雪霁

宋代 文天祥
同云笼覆,遍效原、一望苍茫无际。是处青山皆改色,姑射琼台初启。 渔艇迷烟,樵柯失径,歉收点风霜厉。子猷短棹,三高祠畔堪系。 江城梦纪罗浮,踽步豪吟,东郭先生履。欲伴袁安营土室,高卧六花堆里。 此是冰天,谁言水国,千古孤臣滋涕。芒苇首白,浑疑缟素刘季。
tóng yún lóng   biàn xiào yuán wàng cāng máng shì chù qīng shān jiē gǎi   shè qióng tái chū
tǐng yān   qiáo shī jìng   qiàn shōu diǎn fēng shuāng yóu duǎn zhào   sān gāo pàn kān
jiāng chéng mèng luó   háo yín   dōng guō xiān sheng bàn yuán ān yíng shì   gāo liù huā duī
shì bīng tiān   shuí yán shuǐ guó   qiān chén máng wěi shǒu bái   hún gǎo liú