沁园春 其二十二 登葛仙山飞升台作

明代 夏言
万仞冈头,平临四望,人世奇观。正宿雨初收,流云散乱,浑如沧海,浪涌涛翻。 时见群峰,参差隐现,仿佛蛟鼍没巨澜。太空里,长烟幕幕,积雾漫漫。 下方尘土歊烦。到此处、方知宇宙宽。看壁立中开,剑光犹迸,古苔剥落,鹤迹仍完。 身在层霄,分明上界,何用凌风跨玉鸾。昨宵卧,神游八极,不觉超凡。
wàn rèn gāng tóu   píng lín wàng   rén shì guān zhèng 宿 chū shōu   liú yún sǎn luàn   hún cāng hǎi   làng yǒng tāo fān
shí jiàn qún fēng   cēn yǐn xiàn   fǎng 仿 jiāo tuó méi lán tài kōng   cháng yān   màn màn
xià fāng chén xiāo fán dào chù fāng zhī zhòu kuān kàn zhōng kāi   jiàn guāng yóu bèng   tái luò   réng wán
shēn zài céng xiāo   fēn míng shàng jiè   yòng líng fēng kuà luán zuó xiāo   shén yóu   jué chāo fán